Không cơ sở nào giữ toàn bộ câu chuyện của mình. Chỉ có mình giữ được, và một bộ hồ sơ riêng là thứ đáng nhất mình làm cho chính mình.
Vì sao cần bộ hồ sơ riêng
- Không cơ sở nào giữ toàn bộ câu chuyện của mình
- Mỗi nơi giữ phần của mình
- Chỉ có bản của mình là bản thấy được cả chuỗi
- Và nó là thứ so được chiều thay đổi qua nhiều năm
- Mục thứ tư là giá trị lớn nhất
Mục thứ ba là lý do cốt lõi, và nó càng đúng khi mình dùng nhiều nơi cho nhiều việc.
Bộ hồ sơ gồm gì
- Kết quả xét nghiệm theo thời gian
- Bản đọc phim cùng phim hoặc file
- Bản tóm tắt các đợt khám và điều trị
- Bản ghi thủ thuật nếu có
- Và một bản tóm tắt một trang do mình viết
Mục cuối là thứ quan trọng nhất trong bộ, và bài riêng trong lô này nói kỹ hơn.
Sắp thế nào
- Một thư mục cho mỗi năm
- Tên file gồm ngày và loại
- Một tệp ghi chú danh sách tất cả
- Cách nào cũng được, miễn nhất quán
- Nhất quán quan trọng hơn cách sắp cụ thể
Mục cuối là điều đáng nhất, và một cách sắp tạm mà giữ được vẫn hơn một cách hay mà bỏ.
Về tên file
- Bắt đầu bằng ngày theo dạng năm tháng ngày
- Rồi loại: xét nghiệm, phim, tóm tắt
- Rồi nơi làm
- Cách đó làm file tự sắp theo thứ tự thời gian
- Mục thứ ba là chi tiết hay bị bỏ
Mục thứ tư là lợi ích thật, và nó tiết kiệm mọi lần tìm về sau.
Vì sao ghi nơi làm vào tên file
- Vì so hai kết quả từ hai nơi phải cẩn thận
- Phương pháp và khoảng tham chiếu có thể khác
- Nên biết nơi làm là điều kiện để so đúng
- Và nó là chi tiết mình không nhớ sau vài năm
- Mục thứ ba là lý do cốt lõi
Mục thứ tư là chỗ hay mất, và ghi vào tên file là cách rẻ nhất giữ nó.
Sao lưu ra sao
- Ít nhất hai chỗ
- Điện thoại là chỗ tiện nhưng đổi máy là mất
- Đĩa để lâu thường không đọc được nữa
- Nên có một bản ở chỗ thứ hai
- Và thử mở lại mỗi năm một lần
Mục cuối là bước hay bị bỏ nhất, và một bản không mở được thì không phải bản sao lưu.
Về việc thử mở lại
- Đặt một mốc mỗi năm
- Mở một file cũ và một file mới
- Nếu không mở được thì xin lại khi còn kịp
- Và chuyển sang định dạng mở được
- Mục thứ ba là lý do làm việc này
Mục thứ ba là chỗ cứu được hồ sơ, và phát hiện sau mười năm thì thường đã muộn.
Ai nên biết hồ sơ ở đâu
- Ít nhất một người trong nhà
- Lúc cần thì mình có thể không nói được
- Và một bộ hồ sơ không ai lấy được thì không khác gì không có
- Cho họ biết cả bản giấy và bản điện tử
- Mục thứ ba là lý do quan trọng nhất
Mục thứ tư là việc cụ thể, và nó là bước hoàn tất của cả việc lập hồ sơ.
Về mật khẩu và quyền truy cập
- Nếu hồ sơ điện tử có mật khẩu thì cho người mình tin biết cách lấy
- Hoặc để bản giấy cho phần quan trọng nhất
- Đừng để cả bộ nằm sau một mật khẩu chỉ mình biết
- Vì đó là chỗ hồ sơ hay không lấy được đúng lúc cần
- Mục thứ ba là quy tắc nên giữ
Mục thứ tư là lý do, và nó là tình huống rất hay gặp.
Mang gì khi đi khám
- Bản tóm tắt một trang
- Kết quả gần nhất và kết quả cũ để so
- Phim nếu liên quan
- Và danh sách thuốc hiện tại
- Mục thứ hai là phần đổi câu trả lời nhiều nhất
Mục thứ hai là chỗ giá trị nhất, vì chiều thay đổi là thông tin mà một kết quả lẻ không có.
Về hồ sơ của người mình chăm
- Lập cùng cách đó cho người mình chăm
- Nói cho họ biết mình đang giữ
- Và cho một người nữa trong nhà biết chỗ
- Vì lúc gấp có thể mình không có mặt
- Mục thứ ba là việc nên làm
Mục thứ tư là lý do, và nó là chỗ hồ sơ hay bị khoá trong điện thoại của một người.
Về việc bắt đầu muộn
- Bắt đầu từ hôm nay vẫn đáng
- Xin lại phần cũ ở nơi còn lưu
- Ghi lại phần nhớ được, đánh dấu là nhớ lại
- Và từ nay xin bản sao mỗi lần
- Mục thứ ba là chỗ vẫn dùng được
Mục thứ tư là điều đáng nhất, và bộ hồ sơ tốt lên theo từng lần khám.
Dấu hiệu không mất thời gian sắp hồ sơ, đi nơi gần nhất có khả năng xử lý
- Đau ngực hoặc khó thở
- Yếu một bên người, nói khó, méo miệng
- Chảy máu không cầm được
- Sốt cao kèm lú lẫn
- Đau dữ dội khác thường
Mang bản tóm tắt một trang là đủ, và đó là lý do nó nên nằm chỗ dễ lấy nhất.
Tiện hay loãng — cân cho ca của mình
- Tôi có một bộ hồ sơ riêng chưa, sắp theo năm chưa
- Đã sao lưu sang chỗ thứ hai chưa, thử mở lại lần nào chưa
- Có bản giấy cho phần quan trọng nhất chưa
- Người trong nhà có biết hồ sơ ở đâu không
- Và tôi có mang kết quả cũ theo mỗi lần khám không
Dùng nhiều nơi cho nhiều việc là cách hợp lý nhất — nhưng nó chỉ chạy được nếu mình giữ bộ hồ sơ nối các nơi lại.
Câu hỏi thường gặp
Vì sao cần bộ hồ sơ riêng?
Vì không cơ sở nào giữ toàn bộ câu chuyện của mình — mỗi nơi giữ phần của mình. Chỉ có bản của mình là bản thấy được cả chuỗi, và nó là thứ so được chiều thay đổi qua nhiều năm.
Sắp thế nào?
Một thư mục cho mỗi năm, tên file gồm ngày và loại, và một tệp ghi chú danh sách tất cả. Cách nào cũng được, miễn nhất quán — nhất quán quan trọng hơn cách sắp cụ thể.
Sao lưu ra sao?
Ít nhất hai chỗ. Điện thoại là chỗ tiện nhưng đổi máy là mất, đĩa để lâu thường không đọc được nữa. Nên có một bản ở chỗ thứ hai, và thử mở lại mỗi năm một lần.
Ai nên biết hồ sơ ở đâu?
Ít nhất một người trong nhà. Lúc cần thì mình có thể không nói được, và một bộ hồ sơ không ai lấy được thì không khác gì không có.